Trong triển lãm tại Hà Nội, tôi phát triển một nhóm tác phẩm đúc bằng bê tông. Khi khám phá thành phố này, tôi nhận thấy bê tông không chỉ được dùng ở các công trình xây dựng đồ sộ mà còn được mỗi người dân dùng một cách rất ngẫu hứng; sửa chữa, đắp các khe nứt, trải nền cho các không gian công cộng và tư nhân. Một số những sửa chữa bằng tay này được thực hiện rất thực dụng và thô sơ, thô sơ, nhưng một số khác lại thể hiện sự nhạy cảm đối với cả không gian và vật liệu, gắn liền với nghệ thuật non bộ vốn phổ biến ở các nước Châu Á. Để đóng góp vào hình thức này, tôi đã đúc các tác phẩm điêu khắc bê tông nhỏ ở Hà Nội và đặt chúng trong không gian trưng bày. Chúng được thiết kế theo hướng không che giấu hoặc chế ngự tính phi định hình mà là để nhấn mạnh điều này. Chủ đề Tới Bến? mở ra nhiều góc nhìn cho thiên hướng sáng tác của tôi. Kỹ thuật đúc là một nhân tố kết nối. Nhìn chung, một chất liệu lỏng luôn có cách để đi vào vào bên trong một khuôn đúc sẵn, định hình theo khuôn vào cô đặc lại. Đây phải chăng là một sự Tới Bến trót lọt?
Một điêu khắc khác cũng được thực hiện tại chỗ và trưng bày trong triển lãm. Trong tác phẩm này, các khối rỗng bao trùm không gian được tạo ra từ các lá nhựa dẻo. Độ gợn sóng có thể khống chế được phần nào của chất liệu trở thành thông số điêu khắc trung tâm. Ở đây, tôi phát triển một ngôn ngữ ngẫu hứng đặt sự dao động giữa khối đặc và rỗng vào trung tâm của điêu khắc. Chính kích thước và sự linh hoạt của chất liệu đã hình thành những vật thể có vẻ phi nhân loại, hòa quyện giữa chủ nghĩa biểu tả và chủ nghĩa trừu tượng.
Tác phẩm gồm 5 khối, khối 1 đặt trong phòng triển lãm, 4 khối còn lại đặt xung quanh không gian MIPEC Long Biên.
Khối 1:
Vị trí: Phòng triển lãm, Long Biên Art Space tầng 2 MIPEC Long Biên.
Khối 2:
Khối 3:
Khối 4:
Khối 5:
For the exhibition in Hanoi I developed a group of works, cast in concrete. Exploring the city, I observed concrete not only used on a large scale for new buildings but a well in a very improvised manner by citizens; correcting, patching, or touching up the overlap of public and private living space. Some of these simple handmade improvements are very pragmatic and rough, but others witness a sensibility for both space and material that connects to rock gardening, known in various Asian countries. As a tribute to these gestures, I poured small concrete works in Hanoi and placed them at these sites. They are conceived in such a way that the tendency toward formlessness is not concealed or overcome, but made visible. The theme of Arrival? opens up a number of perspectives to which I intuitively gravitate. The casting technique is a connecting factor. In general, a liquid material always finds its way into a pre-defined mould, adapts to its formal language, and becomes solid. A smooth Arrival?
Another sculpture will be shown in the exhibition space, also made on site. In this work hollow, space-encompassing volumes are created using flexible plastic foils. The limited controllable waviness of the material becomes a central sculptural parameter. Here I developed an improvising language that places the fluctuation between form and loss of form at the center of the sculpture. In its size and through the material’s own dynamics, anthropomorphic-looking objects emerge in which representationalism and abstraction overlap.
The work consists of five blocks: one is placed inside the exhibition room, and the remaining four are installed around the MIPEC Long Biên complex.
Block 1:
Location: Exhibition room, Long Biên Art Space, 2nd floor of MIPEC Long Biên.
Block 2:
Block 3:
Block 4:
Block 5: