The Intersection of New Creative Elements
Moon-Seok Yi là một nhà hoạt động văn hóa và giám tuyển độc lập làm việc tại Seoul. Anh quan tâm đến việc khám phá cách thức tạo ra sự trung gian xã hội giữa quốc gia và cá nhân trong văn hóa thị giác. Tham gia MAP 2023, Moon-Seok Yi chia sẻ bài thuyết trình Đi lùi, giới thiệu các thực hành nghệ thuật và quan điểm giám tuyển của mình từ góc nhìn về mạng lưới quan hệ giữa các cá nhân và quốc gia ở Đông Á. Đến với MAP 2024, giám tuyển Moon-Seok Yi chia sẻ chương trình OneRoom Residency - một thử nghiệm về chia sẻ không gian cá nhân và tái khám phá tính linh động của một nơi chốn cố định.
Moon-Seok Yi is a cultural activist and independent curator based in Seoul. His work focuses on exploring how social mediation is created between nations and individuals within visual culture. At MAP 2023, Moon-Seok Yi presented Moving Backward, a presentation that showcased his curatorial perspectives and artistic practices through the lens of interpersonal and national networks in East Asia. For MAP 2024, curator Moon-Seok Yi introduces the OneRoom Residency program—an experimental initiative centered on sharing personal spaces and reimagining the mobility of a fixed place.
Về Moon-seok Yi, anh viết và giám tuyển các triển lãm đào sâu vào sự tái hiện các khía cạnh xã hội của các quốc gia và cá nhân trung gian trong nghệ thuật thị giác.
Tại buổi trao đổi cùng Heritage Art Space và những nghệ sĩ của MAP 2024, Moon-seok Yi chia sẻ bài thuyết trình về chương trình lưu trú nghệ sĩ tự tổ chức mang tên OneRoom Residency. Đây là một chương trình chưa chính thức, Moon-seok Yi mời các nghệ sĩ quốc tế lưu trú tại nhà anh trong khoảng từ 3 ngày đến 3 tuần mà không thu phí, tạo điều kiện cho các nghệ sĩ nghiên cứu, tổ chức sự kiện nhỏ như buổi trò chuyện hoặc chiếu phim.
Anh chia sẻ:
Mọi người đến rồi đi, ở lại trong nhà tôi.
Câu này thoạt nghe không có gì quá đặc biệt. Tuy nhiên, nó có thể được hiểu theo cách khác nếu bạn biết rằng những người đó không phải gia đình hay bạn bè của tôi, mà chỉ là những người quen biết sơ qua hoặc những người trong giới nghệ thuật, thường là người nước ngoài, mà tôi chỉ vừa mới gặp thoáng qua. Và nếu bạn biết rằng những người này ở lại ít nhất ba ngày hoặc tối đa ba tuần, câu nói này có thể trở nên kỳ lạ hơn. Hơn nữa, nếu bạn biết rằng quá trình này, với khoảng một chục người luân phiên đến ở mà không có bất kỳ hình thức thanh toán nào, đã diễn ra liên tục, câu này có lẽ sẽ càng thêm kỳ quặc.
Sáng kiến này bắt đầu từ năm 2018 như một thử nghiệm chia sẻ không gian cá nhân, được truyền cảm hứng từ các cuộc tranh luận về việc chấp nhận người tị nạn tại Hàn Quốc. Chương trình đã đón tiếp nghệ sĩ từ các quốc gia như Đài Loan, Singapore và Nhật Bản, cung cấp cho họ không gian để nghiên cứu, triển lãm và hợp tác nghệ thuật. Dù nhận được đề xuất chính thức hóa hoặc thương mại hóa chương trình, Moon-seok Yi đã quyết định giữ nguyên tính chất không chính thức để bảo tồn sự linh hoạt và tính cá nhân của ngôi nhà.
About Moon-seok Yi, he writes and curates exhibitions delving into representations of the social aspects of mediating nations and individuals in visual art. Moon-seok Yi presented his self-initiated artist residency program, OneRoom Residency. This unofficial program involves hosting international artists in her home for stays ranging from 3 days to 3 weeks, free of charge, enabling them to conduct research, organize small events such as talks or screenings.
He shared:
People come and go, staying at my house.
This particular sentence doesn’t sound too exotic. However, it might read a bit differently if you knew that the people aren’t my family or friends, but rather mere acquaintances or people from the art world, often foreigners, whom I’ve only been briefly introduced to. And if you knew that these people stayed for a minimum of three days or three weeks at maximum, this sentence might feel even more peculiar. Moreover, if you knew that this process, involving about a dozen people repeatedly staying without any form of payment, has been ongoing, the sentence would likely sound even stranger. This piece is a story about Nae Jib (my home), a place where people come and go.
This initiative began in 2018 as an experiment in sharing personal space, inspired by debates over refugee acceptance in South Korea. The program has hosted artists from countries such as Taiwan, Singapore, and Japan, providing them with a space for research, exhibitions, and artistic collaboration. Despite suggestions to formalize or monetize the program, Moon-seok Yi has chosen to maintain its informal nature to preserve the flexibility and individuality of his home.