Heritage Space và giám đốc nghệ thuật Nguyễn Anh Tuấn trân trọng mời các bạn tới dự Khai mạc triển lãm nghệ thuật đương đại với tên gọi
dự án XANH. Triển lãm này là kết quả của Dự án
Tháng thực hành Nghệ thuật 2020 (viết tắt là MAP 2020), chương trình Trao đổi nghệ thuật đương đại Việt Nam và quốc tế hàng năm của chúng tôi.
👉 Khai mạc: 18:30 – 20:30 (GMT+7), thứ Bảy ngày 28 tháng 11 năm 2020
👉 Triển lãm: từ ngày 29 tháng 11 đến hết ngày 12 tháng 12 năm 2020. Mở cửa hàng ngày từ 9h30 - 17h (trừ thứ Hai).
👉 Đia điểm: Nhà Bảo tàng trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam, 42 Yết Kiêu, Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Heritage Space and Artistic director Nguyen Anh Tuan are very honored to invite you to the Opening of the
BLUE project exhibition. This is the final showcase as result of
Month of Art Practice (a.k.a MAP) season 2020, the annual Contemporary Art Exchange project initiated and organized by Heritage Space.
👉 Opening Reception: 6:30 - 9:00PM (GMT+7), Saturday November 28, 2020
👉 Exhibition: from November 29 to December 12, 2020. Daily opens from 9:30AM - 5PM (excepts Monday).
👉 Venue: Exhibition Hall of the Vietnam Fine Art University, no.42 Yet Kieu st., Hoan Kiem dist., Hanoi, Vietnam.
Trong bảng pha màu, có lẽ màu xanh (blue)được người đời gửi vào đấy nhiều tình yêu hơn hết bởi vì nó gắn liền với bầu trời, với biển cả, với những gì êm dịu và trong lành nhất. Màu xanh từ muôn thuở đã vượt khỏi địa hạt thị giác để đi vào lĩnh vực tâm lý, ngôn ngữ, văn học, âm nhạc, chính trị và tượng trưng cho những giấc mơ làm ấm lòng người.
Trong bảng pha màu, thường xuyên có thể tìm được một màu chủ đạo cho một địa điểm địa lý, một ý niệm, để màu sắc trở thành quy ước. Không phải ngẫu nhiên mà màu xanh được chọn làm đại diện thị giác cho các màn ảnh nhỏ, cho các cơ quan tài chính cần chiếm lòng tin nơi công chúng. Không phải ngẫu nhiên mà màu xanh được chọn làm nhãn hiệu cho Twitter, cho Tumblr, cho LinkedIn, Instagram, và Facebook vôcùng thân thiết với 2,5 tỷ công dân địa cầu.Cũng không phải ngẫu nhiên mà quần áo công nhân ở Hà Nội được nhuộm màu xanh,mặc dù số lượng nhà máy ở đây cứ giảm dần theo năm tháng. Nhưng lại rất ngẫu nhiên mà khó có thể tìm thấy chính màu xanh này trong đồ ăn thức uống, vốn là nhu cầu vật chất sơ đẳng nhất cho sự sống còn.
Hà Nội không có biển xanh. Hà Nội cũng có lẽ là một thủ đô hiếm hoi được bao phủ bởi một bầu trời không xanh ngay cả vào những ngày nắng nóng rực rỡ nhất. Hiếm khi người Hà Nội sơn tường nhà của họ bằng màuxanh, như thể bởi vì họ không có thói quen được thấy màu sắc thật của bầu trời ở phía trên thành phố, như thể màu xanh sẽ phá vỡ bản hòa sắc đô thị, và như thể màu xanh đã xa xỉ lại không có chỗ trong nhu cầu thị giác của họ. Nhưng thực ra, vốn được gán cho cảnh yên bình và vĩnh hằng, màu xanh chắc chắn sẽ không có chỗ của nó trong một thành phố ồn ào, ô nhiễm, hỗn loạn và bấp bênh như Hà Nội.
Nhưng nếu như sự thiếu vắng của màu xanh ở Hà Nội lại chính là lời giải thích cho muôn vàn câu chuyện và vấn đề khác sâu sắc hơn,và cũng cá biệt hơn.
Làm nghệ thuật bằng cách sử dụng những gì thiếu vắng để kể về chính những thiếu vắng,để đến với nhiều cái khác nữa, có lẽ là một trong những cách làm quyến rũ đầy nghịch lý với nghệ sĩ. Như ở trường hợp Picasso: “Khi không có màu xanh, tôi đặt màu đỏ vào”.1 Hoặc như Renoir: “Buổi sáng nọ, một người trong lũ chúng tôi thiếu màu đen, đành sử dụng màu xanh: chủ nghĩa ấn tượng đã được ra đời”.2 Hoặc nghịch lý hơn nữa như Kamenski: “Khi nói màu xanh, hãy để người khác hiểu là màu đỏ”.3 Hoặc mãnh liệt hơn nữa như Salomé: “Anh yêu em, anh muốn em, anh đói em, hãy mau mau tới, hãy tới dặt một chút xanh vào bầu trời anh.”4
___
1. Quand je n’ai pas de bleu, je mets du rouge. (Pablo Picasso)
2. Un matin, l’un de nous manquant de noir, se servit de bleu: l’impressionnisme était né. (Pierre-Auguste Renoir)
3. Quand tu dis bleu, laisse les autres entendre rouge. (Szczepan Yamenski)
4. Je t’aime, je te désire, j’ai faim de toi, viens vite, viens mettre un peu de bleu dans mon ciel. (Jacques Salomé)
In the color palette, the blue might be the color most loved by people because it is associated with the sky, the ocean, with the softest and purest things. The blue color has long passed beyond the visual territory to enter various fields such as psychology,language, literature, music, and politics and symbolized heart-warming dreams.
In the color palette, it is often possible to find a dominant color for a geographic location, an idea, so that colors become conventional. It is no coincidence that blue is chosen as the visual representa-tion of small screens, for financial institu-tions that need to win the public’s trust. It is no coincidence that blue was chosen as the branding color of Twitter, Tumblr, LinkedIn, Instagram, and Facebook which is extremely close to 2.5 billion global cit-izens. It is no coincidence that worker's clothing in Hanoi is dyed blue, although the number of factories here declines over the years. How coincidently that it is hard to find this very blue in food and drink, which is the most basic physical need for survival.
Hanoi has no blue sea. Hanoi is also probably a rare capital that is covered by a non blue sky even on the brightest hot days. It is rare for Hanoians to paint their walls in blue, as if because they were not in the habit of seeing the true color of the sky above the city, as if blue would disrupt an urban color harmony, and it was as if the luxury blue had no place in their visual needs. But in fact, inherently associated with peaceful and eternal scenes, the blue color will certainly not have its place in a crowded, polluted, chaotic and precarious city like Hanoi.
But what if the absence of blue in Hanoi is the explanation for the many stories and other issues that are more profound and more specific?
Making art by using what’s missing to tell the stories of the very missing things, to touch upon even more other things, is probably one of the paradoxically seduc-tive ways for artists. As in the case of Picasso: “When I don’t have blue, I put redon”1. Or like Renoir: “One morning, one of us lacked black and used blue instead:impressionism was born”2. Or even more paradoxically, like Yamenski: “When you say blue, let others understand it is red”3.Or more intensely like Salomé: “I love you, I want you, I am hungry of you, come quickly, come put some blue in my sky.”4
___
1. Quand je n’ai pas de bleu, je mets du rouge. (Pablo Picasso)
2. Un matin, l’un de nous manquant de noir, se servit de bleu: l’impressionnisme était né. (Pierre-Auguste Renoir)
3. Quand tu dis bleu, laisse les autres entendre rouge. (Szczepan Yamenski)
4. Je t’aime, je te désire, j’ai faim de toi, viens vite, viens mettre un peu de bleu dans mon ciel. (Jacques Salomé)