Thời gian: 15:00 - 17:30, Chủ Nhật, 27.10.2019
Địa điểm: AGOhub, 12 Hòa Mã, Hai Bà Trưng, Hà Nội
TIME: 15:00 - 17:30, Sunday, 27.10.2019
VENUE: AGOhub, 12 Hòa Mã, Hai Bà Trưng, Hanoi, Vietnam

NỘI DUNG
- Thay vì một trò chuyện truyền thống, Lê Đình Chung mời khán giả chứng kiến và tham gia một Trình diễn tức thời ứng tác với khung cảnh xung quanh, như một cách giới thiệu về căn tính bản thân và thực hành sáng tạo mà mình đang theo đuổi, với tựa đề: Xin lỗi mình muộn, nhưng mình có một thứ dành cho bạn. 15 phút trôi qua khi ban tổ chức tuyên bố bắt đầu buổi trò chuyện, nhưng nghệ sĩ vẫn chưa đến. Không ai biết tại sao anh lại đến muộn. Khi ban tổ chức cố gắng liên lạc với anh mà không được và lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra, một tờ báo địa phương có bài viết ngắn thông báo về sự mất tích của chính nghệ sĩ đã được chuyển đến hiện trường. Một chiếc bàn được đặt trong phòng theo yêu cầu của anh, trên đó có một khối đá đặt trên một chiếc đĩa đang tan chảy, nhắc nhở mọi người về vụ án 39 thi thể người Việt Nam được tìm thấy trong thùng xe tải đông lạnh ở Essex, Anh. Vụ việc vẫn đang được cảnh sát địa phương điều tra vào thời điểm đó. Tác phẩm hẳn đã được tính toán cẩn thận để tin mất tích sẽ xuất hiện trên báo vào ngày diễn ra buổi nói chuyện. Chung đã biến cả ban tổ chức và khán giả tại hiện trường thành những người tham gia tác phẩm của mình, bị cuốn vào thế giới hư cấu mà anh xây dựng bằng cách sử dụng sự mất tích của mình, tờ báo địa phương đã đăng thông báo về sự mất tích của chính anh, chiếc bàn đựng nước đá được dựng tại hiện trường như những đạo cụ để kích thích trí tưởng tượng. 30 phút dành cho phần chia sẻ của anh đã trở thành thời lượng của tác phẩm trình diễn mà trong đó mọi người tham dự sự kiện đều thấy mình ở vị trí của những nạn nhân bị báo mất tích, hoặc người thân của họ vừa cố gắng liên lạc với nạn nhân nhưng không thành công, vừa đưa ra giả thuyết về sự mất tích, và bất kỳ ai tình cờ đọc được mẩu tin tìm người lạc đều trở thành nhân chứng của vụ án. Màn trình diễn kết thúc khi người tổ chức nhận ra rằng nghệ sĩ của họ sẽ không bao giờ xuất hiện tại hiện trường và thông báo chuyển sang chương trình tiếp theo.
- Huệ Nguyễn là một nghệ sỹ thích tưởng tượng nên hình ảnh như một phương tiện chính trong công việc lưu trữ và trao đổi thông tin, và dần trở thành chất liệu phong phú để biểu đạt các suy nghĩ và ý niệm. Sử dụng ngôn ngữ hình ảnh ghi lại quá trình quan sát và khám phá bản thân trước những thay đổi thời gian, cảnh quan và mối quan hệ con người.
- Aya Momose giới thiệu những tác phẩm gần đây của mình và tác phẩm đang thực hiện cho MAP. Ban đầu, cô bắt đầu sử dụng video nhằm lưu trữ các màn trình diễn của mình, nhưng rồi cô chuyển hướng tập trung vào việc xem xét lại mối quan hệ giữa tiếng nói và cơ thể thông qua việc chỉnh sửa video. Mối quan tâm hiện tại của cô là tính đồng thời của chủ nghĩa dân tộc hiện đại và chế độ phụ hệ. Với dự án MAP, Aya đang suy nghĩ sẽ tập trung vào khao khát độc lập của cơ thể người phụ nữ.
- Thực hành nghệ thuật của Till Ansgar Baumhauer được chia thành những khía cạnh khác nhau nhưng luôn được kết nối với nhau về chủ đề. Khởi đầu từ hội họa, anh đã quyết định tập trung vào thực hành sắp đặt và trình diễn từ khá sớm trong quá trình nghiên cứu của mình. Vào những lúc đó, anh đặt trọng tâm vào câu hỏi làm sao mang âm nhạc vào các hình thức thị giác thông qua cách tiếp cận cấu trúc. Trong thời gian thực hiện luận án tiến sĩ nghệ thuật tại Đại học Bauhaus Weimar (Đức) từ 2009 đến 2015, Till đã nghiên cứu những câu hỏi về trải nghiệm bạo lực trong thời chiến và cách chúng có thể được đưa vào các hình thức thị giác (như hội họa, thủ công hoặc văn hóa thường nhật). Những suy tư này trở thành điểm khởi đầu cho một thực hành cộng tác với các nghệ sĩ và thợ thủ công từ nhiều bối cảnh văn hóa khác nhau. Đa số các tác phẩm được thực hiện trong những năm vừa qua của anh đều đối mặt với ký ức tập thể và những câu hỏi về đối thoại xuyên văn hóa thông qua nghệ thuật.

CONTENT
- Instead of giving a traditional talk, artist Lê Đình Chung invited the audience to watch and be able to take part into a live interacting performance - as a way to introduce his identity and artistic concept & practice entitled Sorry, I'm late but I got something for you. 15 minutes had passed after the time the talk should have started, but the artist was still not there. No one knew why he was late. When the organizer was trying to contact him unsuccessfully, and worried whether something had happened, a local newspaper with a short report announcing his own missing was delivered to the site. A table was set up in a room at his request, on which a block of ice placed on a disk was melting, reminding people of the case of 39 Vietnamese found dead in the trunk of a frozen lorry in Essex, England which was still being investigated by the local police at that time. The work must have been carefully calculated so that the inquiry would appear on the news bulletin on the date of the Talk. Chung turned both the organizer and audiences at the site into the performers of his work, being drawn into the world of make believe that he built up using his disappearance, the local newspaper which published the announcement of his own missing, the ice table set up on site as the props to intrigue imagination. 30 minutes designed for his talk became the duration of the performance work in which everyone attending the event found themselves in the position of either the victims who were reported missing, or their relatives when they tried to contact him unsuccessfully, hypothesized about his disappearance, and anyone who happened to read the missing report become witnesses of the case. The performance ended when the organizer figured out that their artist would never show up for his talk and announce the next program of the day.
- Huệ Nguyễn likes to imagine so images is main method to storage and exchange information, then gradually becoming the diverse materials for thoughts and ideas’ expression. She uses visual language to record self-observation and exploration in terms of changes in time, landscape and human relationships.
- Aya Momose introduced recent her artworks and ongoing project for MAP. Initially she started to use the videos to archive her performance, but after that her concern was getting focus on reconsideration of relationship between the voices and the body through editing video. Presently she is interested in the simultaneity of modern nationalism and patriarchy system as well. For MAP project, Aya Momose wanted to focus on the independent desire of female body.
- Till Ansgar Baumhauer’s artistic practice is divided into different aspects that are always connected to each other by their topics. Coming originally from Painting and drawing, he decided to focus on installation and performance practice quite early during his studies. In these times, he put my focus on the question how to bring music into visual forms by means of structural approach. During his artistic Ph.D done at Bauhaus University of Weimar (Germany) from 2009 to 2015, Till worked on questions of wartime experience of violence and how they can be brought into visual forms (of fine arts, crafts or everyday culture). These thoughts became the starting point for a collaborative practice working with artists and artisans from different cultural backgrounds. Most of his works done during the last years deal with collective memories and with questions of a transcultural dialog by means of art.