Nguyễn Hữu Hải Duy bắt đầu có những trải nghiệm sáng tác lần đầu tiên thông qua sự lắng nghe. Ngoài ra thường thường, anh dành phần lớn thời gian của mình để đi lại và ghi chép cũng như lưu trữ vào đầu óc những hiện tượng lông bông và khó hiểu. Anh bắt đầu có những trải nghiệm sáng tác lần đầu tiên thông qua sự lắng nghe.
Ngoài ra thường thường, anh dành phần lớn thời gian của mình để đi lại(hoặc không) và ghi chép cũng như lưu trữ vào đầu óc những hiện tượng lông bông và khó hiểu, đặt trọng tâm vào các chuyển vị nhỏ nhặt của tâm-sinh-lý hàng ngày và của những giấc mơ không bao giờ là tái trình hiện về/của bất cứ sự thật nào bên cạnh cơn ham muốn luôn trực chờ để ghi đè và thay thế. Do đó anh chọn cách thực hành dựa trên nền tảng bất định, luôn di chuyển giữa những chất liệu và cách thức biểu hiện khác nhau.
Nguyễn Hữu Hải Duy started having his first composing experiences though listening. Besides, he often spends most of his time roaming around and noting things and also archiving in his mind the confusing and frivolous phenomena. He began to have his first experience of creating arts through listening.
Usually, he spends most of his time commuting (or not) and recording and storing in his mind miscellaneous flustered phenomena, focusing on the micro-movement of daily mental and physical states, and of dreams that never represent any truth except for a lust that is always lurking to override and replace. Therefore, he chose to practice on an uncertain basis, always moving between different materials and modes of expression.